Hầu đồng dưới góc nhìn văn hóaHầu bóng
thực chất là một trong những tín ngưỡng văn hóa có từ lâu đời liên quan đến tục
thờ Mẫu của người Việt cổ. Nhưng từ một hoạt động văn hóa tín ngưỡng các thầy
đồng đã biến thành một thứ công cụ để trục lợi đám người nhẹ dạ cả tin... Hành trình của những cung văn Khó khăn lắm tôi mới liên lạc được với anh C.H, một cung văn có tiếng trong khu văn công Mai Dịch. Thời gian này anh chủ yếu đi “làm đám”. Hiện nay nhiều người đã không coi hầu đồng như một hình thức mê tín dị đoan nữa mà như một hoạt động văn hóa tín ngưỡng. Anh H bảo: “Trước kia có đi cung văn ở đâu cũng phải ngó trước ngó sau. Giờ thoải mái hơn, nghề này kiếm ra tiền đấy”. ![]() Một cảnh hầu đồng Thực ra
người đầu tiên cố tìm cách cho “giới đồng bóng” được phép hoạt động chính là
ông Trang Công Thịnh, giờ là chủ đền Dâu phố Hàng Nón, nơi hầu bóng sang
trọng nhất bây giờ. Những năm 80 - 90, ông Thịnh đã đi nhiều cơ quan có thẩm
quyền cố chứng minh nghề của mình không phải mê tín dị đoan, chỉ là tín ngưỡng
văn hóa dân gian mà thôi. Một năm
có hai khóa hầu- khóa mùa xuân bắt đầu từ tháng giêng, khóa mùa thu từ tháng
10, đám cung văn hầu như không ngày nào rỗi việc. Có ngày phải chạy sô như ca
sĩ nhạc trẻ, hết điện nọ điện kia. Đấy mới chỉ là trong thành phố, rất nhiều
đám có điều kiện kinh tế mời lên các đền nổi tiếng như đền Xích Đằng ở Ninh
Giang – Hưng Yên thờ quan đệ ngũ Tuần Tranh; công đồng Bác Lệ thờ chầu Lục, đền
Bảo Lạc thờ chầu đệ nhị, Cam Đường, Đồng Mỏ, phủ Giầy… nơi những con nhang đệ
tử thường lui tới. Hầu bóng và những điểm nhìn ngoài
tín ngưỡng Hầu bóng
thực chất là một trong những tín ngưỡng văn hóa có từ lâu đời liên quan đến tục
thờ Mẫu của người Việt cổ. Người Việt quan niệm có bốn thế giới tồn tại:
trên trời (Thiên Phủ); dưới đất (Địa Phủ); dưới nước (Thoải Phủ); trên rừng
(Nhạc Phủ). Mỗi thế giới đều do một người đàn bà cai quản gọi là các Mẫu, các
mẫu đều không có tên, duy mẫu Liễu Hạnh là mẫu Thượng Thiên danh tính đầy đủ. Dưới các
Mẫu có các Chầu, các quan, các ông, các cô, cậu bé, cô bé, mỗi người chuyên
trách một công việc. Vì vậy ai muốn xin chuyện gì thì chỉ việc dâng lộc lên các
giá đó và xin lộc. Nếu có lộc ban chứng tỏ điều mình muốn đã được các thánh
chứng. Thực chất hầu bóng là một hình thức diễn xướng tâm linh, một nghi thức
nhập đồng làm cho con người rơi vào trạng thái thôi miên, thuật ngữ dân tộc học
gọi là Sa man. Giải
thích chuyện có thế giới siêu nhiên, thế giới đồng cốt nào đó nhập vào người
hay không thì khó nhưng theo anh H.: rõ ràng những người đi hầu hay tham dự một
vấn hầu đều có cảm giác hưng phấn chung, dễ quên đi mọi thứ. Có những người
nước ngoài không biết gì về tiếng Việt, văn hóa Việt, nhưng khi tham dự một vấn
hầu đều có những cảm xúc chung với người Việt vốn kỳ cựu trong nghề hầu bóng.
Phân tích kỹ, bản thân âm nhạc Hát Văn với tiết tấu nhịp 7, nhịp 3 sôi nổi,
nhanh cũng dễ tạo hưng phấn, tương tự đi dự một nhạc hội về Rock chẳng hạn. Các thầy
đồng lúc khởi nghiệp chẳng có gì, đến khi vào nghề bao giờ cũng có một đám con
nhang đệ tử theo hầu, kéo theo những nhu cầu về vật chất cho các thầy. Có thầy
chỉ nhờ đám con nhang đệ tử thôi mà đủ tiền xây cả một điện thờ nguy nga. Chính từ
những điện thờ này đã nảy sinh vô vàn hành vi mê tín. Nhiều người bỏ nhà bỏ
cửa, tiền mất tật mang từ những sự cả tin thái quá trên. Vậy là đang từ một
hoạt động văn hóa tín ngưỡng các thầy đồng đã biến thành một thứ công cụ để
trục lợi đám người nhẹ dạ cả tin. Cho nên đã xảy ra không thiếu câu chuyện nực
cười từ những vấn hầu. Những điều mắt thấy tai nghe ở một
vấn hầu Theo chân
anh C.H, chúng tôi đến một điện thờ trên phố Tôn Đức Thắng, đồng hôm nay là một
chủ khách sạn, tầng trên cùng làm luôn điện thờ. Có hôm mấy ông Tây mũi lõ cũng
lên sì sụp khấn vái, chờ đến giá cô đôi cũng hò hét rung tít đùi lên. Anh H bảo
tôi làm đúng lễ nói qua với gia chủ, tất nhiên anh nói hộ tôi chứ mình là người
ngoại ngành chẳng biết nói thế nào. Sau khi
để tờ một trăm ngàn lên đĩa, anh H bảo: “Có đứa cháu thích xem cái này lắm, nên
có “giọt giầu” xin gia chủ cho ngồi xem vấn hôm nay”. Cô đồng vui vẻ nhận lễ
rồi bẹo má tôi bảo: “Em cứ ngồi gần đây rồi lát nữa xin lộc thánh”. Tiếng nhạc
réo rắt, tiếng trống xập xình nổi lên, đám con nhang đệ tử hết lượt này lượt nọ
dâng lộc, vàng mã đốt ngút khói. Mấy bà
bên cạnh rỉ tai nhau, riêng tiền vàng mã đã mất vài triệu rồi đấy. Đến giá quan
đệ tam, quan ngồi bắt chân trên ghế giáng rồi phán: “Hôm nay ta chứng giám cho
tấm lòng thành của tín chủ họ Nguyễn nhé, trên ta làm việc thánh, dưới gánh
việc trần, ta mà giàu có ta cho các ngươi vui vẻ trẻ đẹp”. Chẳng lẽ làm quan
rồi mà cũng nghèo ư? Đám cung
văn nhìn nhau tủm tỉm. Có lẽ câu phán của quan vừa rồi ngộ nghĩnh quá, thế mà
đám con nhang đệ tử dưới kia vẫn cứ sụp xuống lạy. Ra về với túi lộc nặng
chịch, tôi hỏi anh H. Đồng giáng thật hay giả? Anh bảo: “Làm gì có thật”. Rồi
anh kể cho tôi những chuyện nực cười như chuyện: Thánh giáng phát lộc sợ kẹp
díp tiền nhấm nước bọt mà đếm, hay là chuyện đồng hứng lên nhảy lên cả bàn thờ
gia chủ hò hét. Đó là
những chuyện thường. Có cả những thứ đồng gọi là đồng “nặc nô”, khi hầu chỉ
biết ném quả trêu nhau. Có lần anh H đi hầu mà bị “cô đôi thượng ngàn” ném cho
cả một quả xoài vào đàn, long hết cả phím. Đi với đám đồng “nặc nô” hay hỗn nên
anh H. không mấy đi. Thay cho lời kết Một thực
tế không thể phủ nhận: càng ngày hầu bóng càng nhiều trong đời sống văn hóa xã
hội. Đến nỗi ở nhiều làng quê, không có tiền mời cung văn người ta phải bật
băng có thu 36 giá đồng lên để hầu. Còn trong các đoàn nghệ thuật cổ truyền gần
đây thường đưa thêm tiết mục “3 giá đồng vào” cuối các chương trình biểu diễn. Người xem
luôn cảm thấy hứng thú, và đôi khi đó chính là một tiết mục để nhiều dư vị
nhất, nếu không thuộc phạm vi thưởng thức chuyên môn. Có lẽ bên cạnh những ý
nghĩa văn hóa cổ truyền của chuyện hầu bóng, mọi người cũng nên nhìn nhận thêm
một khía cạnh giải tỏa stress của nó, trong cuộc sống hàng ngày vốn nhiều bức
xúc. Ngọc Linh - Vân Anh Lượt xem: 5045 |
Tiêu điểm
Xem nhiều
|
