Bình chọn cuộc thi viết "TÔI YÊU MÁI TRƯỜNG VĂN HÓA"BÌNH CHỌN CUỘC THI VIẾT “TÔI YÊU MÁI TRƯỜNG VĂN HÓA” Ngôi trường dấu yêu Nguyễn Thị Yên – 01 Trong ký ức tuổi học trò của em, những năm tháng học tập tại mái
trường ĐH Văn hóa Hà Nội có lẽ đã lưu giữ giùm em những kỷ niệm đẹp và trong
trẻo nhất. Em vào trường một buổi sáng mùa thu, khi những sợi nắng vàng mắc
víu trên tán bàng xanh lá đã trở nên xa lắc xa lơ, nhường chỗ cho buổi đầu thu
đón chào những tân sinh viên mới bỡ ngỡ bước chân vào cổng trường ĐH Văn hóa.
Khép nép trong tà áo dài trắng, em cảm giác mình như chưa lớn hẳn lên và pha
chút tự hào khi đeo phía trên ngực trái phù hiệu của trường... Trường của em
không mới, không to đẹp như nhiều ngôi trường khác trong thành phố, nhưng bạn
bè em ai cũng tự hào về ngôi trường có bề dày thành tích 50 năm đã đào tạo biết
bao nhiêu thế hệ trưởng thành. Cứ mỗi lần đi vào ngôi nhà truyền thống cổ kính
nằm ở phía đông - nơi lưu giữ những tấm bằng khen, huân chương, huy chương...
là trong mỗi chúng em ai cũng tăng thêm ý chí phấn đấu, phải học tập, rèn luyện
thật tốt để xứng đáng với ngôi trường uy nghiêm, cổ kính, với những gì tốt đẹp
theo truyền thống xưa nay. Đã 50 năm học tập và phát triển, những thành tích mà
các thầy cô và các thế hệ sinh viên đaị học Văn hóa đã đạt được chắc chắn sẽ
luôn là niềm tự hào trong sự nghiệp giáo dục của thành phố. Và em tin chắc chắn
trong tương lai, trường sẽ còn đạt được nhiều thành công hơn nữa. Tháng 5 bắt đầu bằng những bông phượng đỏ thắm. Một sáng, em thấy
gốc phượng già bên cổng trường hoa vường khắp mà lòng xót xa ngẩn ra nhìn.
Tiếng ve lan từ nơi này sang nơi khác, kéo thành những chuỗi dài râm ran, không
rõ từ lùm cây nào nhưng đổ vào lớp học. Nắng gay gắt nhảy múa làm sáng lên
những tán phượng đỏ rực hoa báo hiệu một mùa thi đang đến rất nhanh. Những điều
tưởng như không ăn khớp đó lại làm nên một mùa hè, lại làm cho học trò ngẩn ngơ.
Những ngày cuối tháng 5, sinh viên năm thứ 3 chúng em đều có những lo âu về kỳ
thi cuối năm, về chuyến đi kiến tập. Sang năm em là sinh viên năm cuối, em cảm thấy thời gian sao mà
trôi nhanh quá, chỉ một cái chớp mắt thôi, trong tay mỗi người chỉ còn là kỷ
niệm. Thời gian đâu có chờ đợi ai, cứ vùn vụt trôi qua nhanh đến nỗi đôi khi
chẳng thể nhận thấy. Tự nhủ mình nên quý trọng quãng thời gian cuối cùng được ở
bên bạn bè, thầy cô, được học tập dưới mái trường Văn hóa mến yêu. Bốn năm học
không dài nhưng cũng không ngắn nhưng đủ để những con người xa lạ trở nên thân
thiết giống hệt như một gia đình, dưới sự dạy dỗ, chỉ bảo của các thầy cô dưới
mái nhà đại học văn hóa Hà Nội. Em yêu và nhớ những con đường mòn trong sân trường. Trên con đường
nhỏ bé ấy, em đã nán lại bao lần để đi bộ, đếm mỏi cả chân những đốm nắng lung
linh xuyên qua từng kẽ lá. Em yêu và nhớ cái lớp học có cánh cửa sổ bị hoen rỉ
nơi góc em ngồi hành lang lớp nhìn ra có những tán lá bằng lăng lòa xòa xanh
mướt và ngát thơm. Em nhớ những tiết học quân sự của thầy Khâm với những buổi
tập điều lệnh đội ngũ đầy vất vả. Tác phong mẫu mực và nhanh gọn của thầy đã
khiến sinh viên viết văn chúng em vốn toàn con gái” yểu điệu thục nữ” vô cùng
thán phục và... khiếp sợ. Em vẫn nhớ như in lời dạy của thầy ngay từ buổi học
đầu tiên” Các bạn là những người trẻ, vậy các bạn phải thể hiện bản lĩnh của
tuổi trẻ được thể hiện qua tác phong của người lính. Đi thật hiên ngang, ngồi
phải ngay ngắn, đàng hoàng...” Sau tháng quân sự, chúng em gần gũi và hiểu nhau
hơn, tác phong cũng nhanh nhẹn và dứt khoát lên rất nhiều, nhung điều quan
trọng hơn là chúng em được hiểu rõ hơn những kiến thức về Tổ quốc, bảo vệ chủ
quyền, ý thức công dân khi là những chủ nhân tương lai của đất nước. Em nhớ và
yêu những giờ văn học của cô Nguyễn Thị Chiến, cô có cái nhìn xa xăm và giọng
nói thì trầm ấm lắm. Mỗi giờ lên lớp của cô là 32 sinh viên lớp viết văn k10
đều lắng nghe một cách say mê. Thỉnh thoảng, chúng em còn được nghe tình khúc
của Văn Cao, từ đó chúng em mới được hiểu thêm những Suối Mơ, Đàn chim Việt,
Sông Lô... ngoài một Tiến quân ca mà chúng em vẫn hát mỗi buổi sáng chào cờ khi
còn là học sinh. Em nhớ thầy Giá dạy lí luận văn học. Thầy có cái nghiêm khắc, chừng
mực, bé người nhưng nhanh nhẹn, khó tính nhưng rất hiền. Người thầy hiền hậu,
chất phác, giữ chúng em ngay hàng thẳng lối bằng quỹ đạo của một người cha.
Thầy dạy chúng em: viết bài phải ngẩng cao đầu. Thầy dạy chúng em: viên phấn
viết phải bẻ đôi. Những điều giản dị ấy càng lớn ta càng thấy trân trọng mà lúc
bé chẳng mấy khi lưu tâm để ý. Tên chúng em thì thầy không thuộc hết nhưng thầy
nhớ mặt từng đứa, đặc biệt là những đứa con nhà nghèo, những đứa gia đình có
chuyện buồn. Em thấy dường như không gì có thể thoát khỏi đôi mắt của thầy... Bước chân vào giảng đường đại học là một niềm hạnh phúc, là một sự
công nhận cho 12 năm đèn sách. Với riêng em, học tập dưới mái trường ĐH Văn hóa
giúp em xóa bỏ đi những khoảng cách lớn mà với em cũng như nhiều sinh viên khác
còn mới lạ, bỡ ngỡ. Những ánh mắt đầy thân thiện mà em nhận được mỗi ngày,
những sự quan tâm từ bạn bè, thầy cô, những kiến thức em thu nhận được, tất cả
đều dưới mái trường này, trong lòng Hà Nội tròn nghìn năm tuổi... Yên Yên ------------------------------------ Những người thầy của tôi Phạm Thu Huyền - 02
Khi lớp tôi đã trở thành những sinh viên năm thứ 2, có một cô giáo
đã để lại trong lòng chúng tôi những ấn tượng thật đặc biệt. Buổi học đầu tiên
cô lên lớp với một gương mặt nghiêm nghị và vô vàn nguyên tắc. Tiếp theo là đề
cương sơ lược chương trình và một danh sách dài ngoằng những tài liệu cần đọc.
Cô lên lớp rất đúng giờ, không sai một phút, nghỉ giải lao cũng vậy, tuân thủ
nghiêm túc theo hiệu lệnh chuông của nhà trường. Cô yêu cầu rất cao về sự giữ
gìn trật tự và thái độ tập trung học tập. Bởi thế mà lớp tôi đã có bạn phải ra
khỏi lớp trong giờ của cô vì nói chuyện riêng. Kỷ niệm mà tôi nhớ mãi, đó là
một ngày thứ 6 có môn của cô, trong khi thứ 6 lại là lịch mượn sách thư viện
của lớp tôi. Tranh thủ giờ giải lao, cả lớp ào đi mượn sách. Có 7 bạn vào muộn
tiết 3 của cô 5 phút, trong đó có tôi, mà tôi lại là lớp trưởng. Cô không cho
vào lớp và mắng chúng tôi rất nhiều. Hôm đó cô giận lắm, cũng không muốn nghe
chúng tôi xin lỗi. Tôi vừa sợ vừa buồn, đó cũng là lần đầu tiên tôi khóc ở
trường. Cuối cùng 7 đứa chúng tôi đứng ở ngoài cửa lớp nghe cô giảng bài. Tôi
thấy mình như học sinh phổ thông đang bị cô phạt, trong lòng dậy lên những cảm
xúc rất kỳ lạ. Những tiết học sau đó, chúng tôi bảo nhau phải thật ngoan ngoãn,
đi học và nghỉ giải lao đúng giờ, không nói chuyện riêng, chăm chú nghe giảng
và chép bài. Cuối cùng cô cũng cười và khen lớp có tiến bộ, chúng tôi thở phào.
Mỗi buổi học cô dò sổ, kiểm tra bài cũ. Chúng tôi sợ lắm, vì từ lúc học đại học
đâu còn thói quen kiểm tra miệng. Thế rồi, buổi tối trước khi đi ngủ lớp tôi ai
cũng phải học bài để sáng hôm sau cô hỏi, kiến thức cũng vững hơn không bị hổng
nhiều. Cô yêu cầu đọc nhiều tài liệu và còn kiểm tra việc đọc nữa, nên lớp tôi
chưa bao giờ chăm lên thư viện như khi học môn của cô. Không khí học tập có
phần căng thẳng nhưng sôi nổi hẳn lên. Cô còn đặc biệt ở chỗ, ngày lễ tết cô không
muốn chúng tôi tặng cô hoa hay quà. Cô bảo những bó hoa được bán ở ngoài vừa
đắt vừa không đẹp lại toàn giấy sặc sỡ loè loẹt. Cô chỉ muốn chúng tôi tặng cô
một bình hoa hồng đỏ tươi đặt trên bàn giáo viên. Cả cô và trò đều được thưởng
thức. Lâu dần, chúng tôi càng nghiêm túc trong giờ học nên cô hay cười và giảng
bài say sưa hơn. Nhưng tôi vẫn sợ cô lắm. Đến một hôm, lớp tôi nộp bài tập, cô
bảo tôi mang vào nhà cho cô. Cô ở nhà khác với trên lớp, không còn vẻ nghiêm
khắc nữa mà lại rất nhẹ nhàng. Trước khi tôi về, cô còn cho tôi mấy chiếc kẹo.
Tôi chợt hiểu rằng, trong mắt cô, chúng tôi – dù đã 20 tuổi, vẫn mãi mãi là
những đứa học trò bé nhỏ ngốc nghếch, cần được cô chỉ bảo từng chút một, vừa
nghiêm khắc lại rất đỗi ân cần. Cô giáo dạy chuyên ngành đầu tiên của tôi có nụ cười rất hiền hậu.
Tôi nhớ rằng, cô thường lên lớp với nụ cười thường trực trên môi, và suốt thời
gian giảng dạy chúng tôi, cô chưa bao giờ nặng lời với lớp cả. Ngày ấy chúng
tôi là những sinh viên năm thứ nhất, với bao bỡ ngỡ về ngành học của mình -
nhiều thắc mắc, nhiều câu hỏi, nhiều lo lắng, và một chút sợ sệt nữa. Nghĩ đến
hai chữ”Thư viện”, chúng tôi ai cũng nghĩ rằng đó là một nơi có nhiều sách đủ
loại, độc giả sẽ tới đó tra cứu. Còn”cán bộ thư viện” là những người lấy sách
ra, xếp sách vào, ngày nào cũng như thế. Cô giáo của chúng tôi dạy môn”Thư viện
học”. Chỉ ba từ đơn giản vậy thôi, nhưng có bao nhiêu điều lý thú. Bài giảng
của cô không khô khan như quyển sách giáo trình dày cộp. Cô kể chuyện về những
thư viện cổ, những văn tự bằng đất sét hay xương thú. Cô mang cho chúng tôi xem
những bức ảnh các thư viện lớn rất đẹp. Cô dạy chúng tôi biết yêu nghề, chỉ bảo
chúng tôi rằng”Cán bộ thư viện là linh hồn của thư viện”. Tôi luôn hình dung,
cô giáo tôi có một ngọn lửa rất ấm áp, rất nồng nhiệt với Thư viện và nghề Thư
viện, vì thế nên đã nhen nhóm trong chúng tôi lòng say mê học hỏi và tìm hiểu
về ngành học của mình. Tôi còn có một người thầy rất hiền và tận tuỵ, thường cho chúng
tôi nhiều bài tập và những buổi thuyết trình, thường vận động chúng tôi tham
gia hoạt động Đoàn, tổ chức cho sinh viên trong khoa tôi những hoạt động ngoại
khoá. Tôi có người cô giáo giảng bài suốt 5 tiết không cần mic mà giọng vẫn
sang sảng đầy nhiệt tình. Và khi tôi làm nghiên cứu khoa học, làm tiểu luận, cô
giáo hướng dẫn của tôi sửa cho tôi từng lỗi chính tả, căn chỉnh cho tôi từng
dòng chữ ở trang bìa. Khi tôi mới vào trường và trở thành lớp trưởng, cô giáo
vụ khoa của tôi đã dìu dắt hướng dẫn tôi từng chút một. Cô giáo chủ nhiệm của
tôi – như một người chị trong gia đình - sẵn sàng email chia sẻ với tôi mọi
điều trong cuộc sống khi tôi cần tâm sự. Vào ngày tôi cùng các bạn đi dự một
cuộc thi về chuyên ngành với sinh viên những trường khác, các thầy cô giáo
trong khoa đã giúp đỡ rất nhiều và đến động viên chúng tôi. Tôi nhớ mãi cảm
giác sung sướng khi khoa mình đoạt giải Nhất, chúng tôi run run cầm bó hoa dâng
lên các thầy các cô như một lời tri ân. Có những buổi liên hoan, thầy cô và
chúng tôi cùng vui vẻ đầm ấm như một gia đình, tôi làm sao quên được. ------------------------------------ Hà Mạnh Luân - 03
Mưa mang đến cho lòng người cái nôn nao chờ đón phút giao mùa. Kí
ức ùa về, thèm được chìm đắm trong hơi thu dìu dịu hương hoa sữa. Tâm trí tái
hiện hình ảnh từng đôi trai gái sánh bước bên nhau trên sân trường lá rụng. Vẫn
những thanh âm ồn ào đấy, nhưng dường như con người muốn đi sâu vào trong mình,
tìm một chút lắng lòng. Ghế đá vi vu tiếng gió, lạo xạo lá rơi… Tháng bảy mưa ngâu… Độ này hằng năm quê mình đắm chìm trong màn hơi nước giăng mờ ảo.
Trời âm u, không gian thu hẹp, cửa sổ phòng ngủ khép chặt mà hơi nước vẫn theo
gió lùa vào lành lạnh. Lười nhác muốn cuộn mãi trong tấm vỏ chăn vừa lôi khỏi
hộc tủ, còn thơm mùi mông mốc… con người chợt thấy mình nhỏ bé, muốn nương
tựa…giấc ngủ chập chờn có tiếng giọt gianh, tiếng gió thi thoảng lướt qua đám
lá, tiếng gà nheo nhóc đòi ăn, tiếng ếch nhái giục trời tối hẳn… Trong ánh điện
vàng quạch, hơi khói lam bay là là, quyện với tiếng chuông chùa mênh mang văng
vẳng… Hết mưa, gió bấc lùa về, cá rô thôi hăng cắn, thế là mùa thu! Hà nội. Mùa hạ thứ ba xa nhà. Trên này,vừa mới hôm trước trời còn
nắng chang chang. Người ta không phân định rõ được giữa hạ và cuối hạ. Suốt hè,
thời tiết lúc nào cũng ngột ngạt và nóng nực. Chỉ khi thu đã chạm ngõ, trời
mang mang, hiu hiu gió bấc; người ta mới giật thột: a, chuyển mùa rồi đây!!!
Khoảnh khắc như thế thường là đánh dấu bằng một cơn mưa… Mưa! Từng giọt rơi rơi trong ánh đèn cao áp, đôi lúc như quên bẵng
đi rằng mình vẫn nằm trên giường kí túc xá, tưởng như đang ở nhà. Một cảm giác thân thuộc, thân thương ùa về. Lục lại kí ức nơi mình
theo học suốt hơn hai năm qua. Những buổi sáng nắng chiếu vàng hoe trên tán lá,
bầy sẻ ri líu riu trên mái hiên, gọi mình dậy sửa soạn đến lớp. Những buổi
chiều trầm ngâm trên ghế đá, bên hàng cây không tuổi, thi thoảng có ánh mắt
chạm nhau, thoáng ngượng ngùng e ấp… những trận cười say sưa cùng chúng bạn
dưới căng- tin vơi cốc trà đá, hạt hướng dương. Những lần mua cơm, cô đầu bếp
quen mặt mỗi lần thấy mình lại cười:” cháu này thích ăn gà nhiều da và sụn”!...
Từng điều nhỏ nhặt lưu dấu trong mình dần thành kỉ niệm. Kỉ niệm dậy lên bao
ngọt ngào lan tỏa nơi đáy tim, chắc chắn sẽ còn theo mình đi đến hết cuộc đời… Nhớ có lần xe buýt sắp sửa đỗ bến, nhìn hàng chữ xanh dương in đậm ”ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI” bất chợt một cô bạn đứng ở cửa chờ reo lên ”về đến nhà rồi” với nét mặt rạng rỡ. Cả xe buýt quay xuống nhìn cô, nụ cười mỉm của chú tài xế trong chiếc gương chiếu hậu. Cô đã hồn nhiên sống với cảm xúc của riêng cô
mà vô tình quên mất rằng mình đang ở chỗ đông người. Mình thấy cô đáng yêu đến
lạ. Sự giao thoa của 2 tâm hồn đồng cảm. Chỉ ai đã từng gắn bó, quen thân, đã
từng thực sự yêu, thực sự sống với mái trường này mới hiểu hết được cảm giác
ấy- cảm giác trở về tổ ấm sau những chuyến đi xa… Chợt nhớ những đêm đi gia sư
trở về, vừa đặt chân xuống cổng trường thì tự dưng bao căng thẳng, xô bồ, ồn
ào, bụi bặm, lo toan rơi rớt hết phía sau lưng. Đôi chân lao nhanh xuống dốc,
hít căng lồng ngực cái bầu không khí tươi trong mát mẻ, thấy dịu dàng khôn tả.
Mùi không khí ấy nó giống với người mẹ, luôn dang tay chào đón đứa con trở về
nức nở… Bạn bè đang theo học trường khác, mỗi lần đến chơi trường mình đều
chung một cảm nhận. Trường mình thấp hơn mặt đường phố. Trường mình có nhiều
bạn gái dễ thương và lém lỉnh. Trường mình tuy hẹp nhưng trồng nhiều cây xanh,
không gian gần gũi…Nhen lên trong lòng niềm tự hào hể hả… Bắt đầu từ sáng nay, ngoài bầy sẻ ri vẫn đều đặn gọi mình dậy còn
có thêm tiếng rì rầm quen thuộc của các bạn khóa dưới đến học thể dục ở sân nhà
thể chất bên cạnh. Suốt kì nghỉ hè ở lại kí túc, thiếu vắng hẳn thứ âm thanh
này. Giờ đột ngột nghe lại, vui chộn rộn như cái cách người ta tìm lại được của
quý đánh rơi! Vậy là các bạn đến rồi! Vậy là năm học mới đến rồi! Vậy là mùa thu mới đến rồi! Chuông báo tin nhắn đưa mình trở về thực tại. Màn hình điện thoại
hiển thị vẻn vẹn 2 dòng chữ: ”mày ơi, lâu quá không gặp, xuống căng- tin đi,
dưới này đông lắm.” Ngoài trời mưa vẫn rơi… ------------------------------------ Nguyễn Thị Linh - 04 Sau một ngày khá bận
rộn với công việc, tôi trở về nhà trên con đường quen thuộc, khi đường phố đã
lên đèn, giữa dòng xe cộ ngược xuôi của thành phố, chợt vẳng đến bên tai những
tiếng nhạc rộn ràng. Nhìn về phía âm thanh phát ra, tôi chợt nhớ hôm nay là
ngày 10/7, các bạn sinh viên năm cuối Trường Đại học Tây Nguyên đang tập trung
về trường tham dự Lễ bế giảng cuối khoá. Một cảm giác như mơ hồ, như tiếc nuối
vọng lại trong tôi những kỷ ức năm nào. Tôi dừng lại ở hàng ghế đá sân trường,
ngắm nhìn các bạn sinh viên đang trao nhau những món quà kỷ niệm, những lời chúc
tốt đẹp trước lúc chia tay. Bỗng những kỷ ức về trường, về lớp, về thời sinh
viên lại kéo nhau ùa về như những thước phim chầm chậm chạy ngay trước mặt. Có lẽ mỗi người đều
mang trong mình một kỷ ức, một cõi nhớ khi nghĩ về trường xưa. Riêng tôi, những
lúc này lại bồi hồi nhớ đến những ngày học tập dưới mái trường Văn hoá. Đó là
những ngày mà suốt cuộc đời này tôi không thể nào quên, mặc dù đã có không ít
lần nước mắt tôi đã rơi mỗi khi kết quả học tập không như ý muốn, là những lần
mà thầy cô, bạn bè chưa hài lòng về bài thuyết trình, bài tiểu luận của mình…
Nhưng chính điều đó đã tôi luyện cho tôi ý chí vươn lên. Tôi trường thành hơn
từ đây. Thư viện của trường là nơi ghi dấu cho những nỗ lực cố gắng không ngừng
của tôi. Còn nhớ có hôm học buổi chiều về muộn, không kịp ăn cơm tối vì phải
lên thư viện kiếm chỗ học bài, hay những lần giả bộ gửi một vài quyển sách nhờ
các em khoá sau mang lên đặt trước ở bàn, rồi đến gương mặt thân thương của các
bạn sinh viên, lời nhắc nhở của cô phụ trách mỗi khi ai đó nói chuyện riêng.
Tất cả thật gần gũi và quen thuộc với tôi. Đã tròn một năm kể từ
ngày tôi phải chia tay bạn bè, tạm biệt mái trường yêu dấu để vào công tác tại
một tỉnh Tây Nguyên. Khó có thể diễn tả hết cảm xúc của mình trong cái đêm chia
tay đáng nhớ ấy. Hôm đó, trước sân Nhà Giáo dục thể chất, khi tiếng trống bế
giảng khoá học vang lên, nhiều bạn sinh viên đã không giấu được niềm xúc động,
những giọt nước mắt đã rơi, có giọt nước mắt nuối tiếc vì sự lơ là trong 4 năm
học tập, có giọt nước mắt xúc động trước cảnh chia tay, cũng có giọt nước mắt
vui mừng khi sắp trở thành cử nhân văn hoá. Tất cả như một bản hoà ca muôn màu
sắc. Trong đêm chia tay đầy cảm xúc đó, hơn 100 sinh viên của hai lớp 11A và
11B cùng xiết chặt tay nhau quây quần bên ché rượu cần nồng thắm, nhún nhảy
điệu xoang quen thuộc của đồng bào Tây Nguyên, rồi trao cho nhau những ánh mắt thân
thương, những nụ cười thân thiện, những lời chúc tốt đẹp… Là lớp đàn chị đi
trước, tôi có nhiều kỷ niệm, cảm xúc và có cả những kinh nghiệm, muốn được chia
sẻ với các bạn, các em khoá sau. Tôi vốn là cựu sinh viên lớp 11A, khoa VHDT.
Có lẽ mỗi lần nhắc đến Khoa VHDT, không ít bạn sẽ đặt lên bàn cân so sánh về
chất lượng sinh viên khoa Dân tộc với khoa khác trong trường. Tôi tin chắc là
sẽ có điều đó. Tôi còn nhớ, có một bạn sinh viên Khoa QLVH có nói rằng:”Sinh
viên Khoa VHDT không giỏi bằng sinh viên khoa khác”. Nếu bạn cũng có ý nghĩ đó,
hãy nên dập tắt nó từ bây giờ. Tôi nghĩ rằng, bất cứ một sự so sánh nào cũng sẽ
là khập khiễng, và có lẽ tôi sẽ không giải thích nhiều cho những điều này. Các bạn biết không, lần đầu tiên đi phóng vấn xin việc, có một câu
hỏi đặt ra cho tôi liên quan đến chuyện ngành văn hoá dân tộc. Nội dung câu hỏi
đó là:”Xu hướng của giới trẻ hiện nay đang chạy theo những mốt thời trang bên
ngoài, lãng quên các giá trị văn hoá truyền thống dân tộc. Bạn nghĩ gì?”. Vừa
nghe câu hỏi, tôi đã vội trả lời”Là người Việt Bốn năm, một khoảng
thời gian không quá dài nhưng cũng không ngắn để thay đổi một con người. Còn
nhớ ngày nào, tôi từ một cô gái quê bỡ ngỡ lần đầu đặt chân đến Thủ đô, lúc đó,
tôi thật nhút nhát. Bốn năm học tập dưới mái trường Văn hoá, tôi như được trải
qua một lần lột xác, biến thành một con người khác, bãn lĩnh, tự tin hơn, được
trang bị nhiều kỹ năng, kiến thức quan trọng, cần thiết. Đó chính là hành trang
tôi mang theo khi vào nhận công tác tại một tỉnh hội tụ nhiều giá trị văn hoá
truyền thống đặc sắc của dân tộc. Trước đây, có lần tôi
thắc mắc không hiểu tại sao sinh viên khoa VHDT lại phải học đủ các môn năng
khiếu, nào là âm nhạc đại cương, múa dân tộc, dân ca của các đông bào thiểu
số,… Điều đó, đôi khi khiến tôi cảm thấy bất bình và khó chịu. Nhưng cái gì
cũng có căn nguyên của nó. Giờ đây, nhìn lại thực tiễn công tác của bản thân,
tôi thấy chiến lược bố trí môn học của các thầy cô thật sáng suốt. Còn nhớ, một
lần tham gia chương trình giao lưu văn nghệ tại một buôn đồng bào Êđê, hôm đó
tôi góp vui bằng một tiết mục dân ca Êđê mà tôi được học trong bộ môn Dân ca
của thầy Hùng. Tôi hát tuy không hay, nhiều từ hát còn chẳng đúng, nhưng không
hiểu sao khi tôi vừa hát xong, bà con ai cũng vỗ tay tán thưởng, các em bé mang
những bông hoa dại lên tặng, khiến tôi rất xúc động. Có lẽ bà con phấn khởi khi
thấy thế hệ trẻ hôm nay còn biết tìm đến những giá trị quá khứ mang màu sắc
cộng động của dân tộc họ. Lại có những hôm theo đoàn về công tác tại buôn của
đồng bào M’Nông, nhớ đến bài giảng của thầy về những điều cần kiêng kỵ khi tới
thăm nhà đồng bào, từ đó tôi biết điều chỉnh cách ứng xử của bản thân cho phù
hợp với phong tục của đồng bào… Nhờ những kiến thức được trang bị từ khi còn
ngồi trên ghế nhà trường mà tôi hiểu và hoà nhập với đồng bào hơn. Và phần
thưởng tôi nhận lại được chính là tình cảm yêu quý của đồng bào. Hình ảnh các
amí (mẹ), ama (cha) tiễn tôi lên xe về phố sau mỗi lần về buôn công tác, hay bộ
trang phục truyền thống amí tặng… khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Qua những
trải nghiệm, những chuyến điền dã thực tế, tôi hiểu hơn về sự đam mê nghiên cứu
văn hoá của các thầy cô … Cảm ơn Ban quản trị
Diễn đàn sinh viên đã tổ chức tổ chức cuộc thi đầy ý nghĩa này. Tôi nghĩ rằng,
đây là một hoạt động rất bổ ích, là cơ hội để bản thân tôi cũng như các bạn
sinh viên ĐH Văn hoá được thể hiện những suy nghĩ, cảm xúc của mình về mái
trường yêu dấu. Đây cũng là dịp để chúng tôi nói lên những tiếng nói tri ân tới
các thầy cô giáo. ĐH Văn hoá ơi! Điều tôi
muốn nhắn gửi tới bạn bây giờ gói gọn trong hai chữ”Cám ơn”. Cảm ơn mái trường
nơi ghi dấu bước trưởng thành trong cuộc đời tôi. Cảm ơn thầy cô, bạn bè, những
người luôn kề vai, sát cánh bên tôi. ------------------------------------ Tôi tự hào là sinh viên của Trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội Hoàng Nghĩa - 05
Một khung cảnh khác hẵn so với dự cảm của tôi ban đầu. Trường Đại
Học Văn Hóa không nằm ở một ngã tư, ngã năm hay một đại lộ ồn ào, tấp nập nào
đó mà trước đây tôi hằng nghĩ. Nó nằm sâu ở đoạn đường Đê La Thành, lấp lóa
dưới những tán xà cừ, phượng vĩ và se sẽ dưới khí lạnh của mưa thu. Một khung
cảnh thâm trầm mang đậm nét cổ kính của Hà Nội. Dòng chữ lớn Đại Học Văn Hóa Hà Nội nằm hiên ngang trên đỉnh tòa
nhà BGH đập vào mắt tôi. Ấn tượng đầu tiên của tôi là dòng chữ lớn ấy, không
chỉ lúc ấy mà ngay cả trong suốt bốn năm theo học ở Khoa Viết Văn và có thể mãi
sau này cũng vậy. Thả chân bước xuống con dốc đầu cổng trường khi chúng ta
ngước lên thì dòng chữ ấy hiện ngay ra trước mắt. Gốc phượng già còn sót lại đôi cánh hoa gầy cuối hạ, lá vàng li ti
phủ kín một góc cổng trường. Và chính tại ngôi trường ấy, khoảng không gian bé
nhỏ ấy nhưng ắp đầy kỷ niệm, ắp đầy tình cảm với bạn bè, thầy cô trong suốt bốn
năm tôi theo học. Chủ nghĩa xã hội khoa học có lẽ là môn đại cương đầu tiên tôi
thích học nhất vì đã cảm nhận được những cái hay, lý tưởng sống cao đẹp trong
các giờ giảng của thầy Hoàng Trọng Nhất. Dáng thầy nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ nhanh
nhẹn, hài hước. Chúng tôi luôn cảm thấy thoải mái trong mọi tiết mà thầy đứng
lớp. Ít ai làm được điều đó như thầy đối với đám văn chương”ất ơ” bọn tôi vì
đại cương là một trong những môn học khó tiêu hóa nhất. Rồi những giờ Văn học dân gian của thầy Trần Đức Ngôn (Nguyên hiệu
trưởng trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội cũng như nguyên trưởng khoa Viết Văn trước
đây). Thầy không chỉ dạy về kiến thức sách vở mà còn dạy những bài học làm
người.”Văn học là nhân học; Tiên học lễ hậu học văn…”. Tôi còn nhớ năm ngoái, ngày kỷ niệm trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội
tròn 50 năm tuổi. Có thể nói đấy là ngày vui nhất trong cuộc đời sinh viên của
tôi. Ngay từ sáng sớm mọi người đã xôn xao, nhộn nhịp chuẩn bị cho một ngày đại
lễ mà 50 năm mới có một lần. Cựu sinh viên cùng các thầy cô và sinh viên trong trường
đã làm nên một ngày lễ thực sự trọng đại. Cũng là lần đầu tiên tôi được nếm thử
món thắng cố rất đặc biệt mà các bạn sinh viên ở khoa Văn hóa dân tộc nấu. Đúng
là một bữa tiệc thịnh soạn ngay giữa khuôn viên nhà trường. Một ngày hội Văn
Hóa ở trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội. Rồi ngày kỷ niệm 30 năm trường Viết Văn Nguyễn Du (Khoa Sáng tác
& lý luận phê bình văn học), ngày thơ Việt Nam tại Văn Miếu Quốc Tử Giám,
những mùa thi, những mùa hè xanh tình nguyện mang trong mình tấm áo xanh của
trường Văn Hóa, các buổi liên hoan văn hóa văn nghệ…Tất cả sẽ là hành trang
theo tôi đi suốt cuộc đời này. Tất cả sẽ tạo thêm cho tôi niềm tin để vững bước
vào đời. Tất cả sẽ làm lòng mình thanh thản, nguôi ngoai đi trong cuộc sống đô
hội xô bồ, tấp nập với vòng xoáy khốc liệt thường ngày của cơm áo gạo tiền mỗi
khi mình nhớ về ngôi trường thân thương ấy. Thời gian như”Bóng câu qua cửa sổ”. Bốn năm như là chớp mắt, như
là thoáng qua. Có một lần, vào năm nhất tôi cùng một anh bạn trong lớp lên
chuyến xe Bus đi đến làng trẻ SOS vừa để chơi thăm thú Hà Nội vừa để tìm hiểu
về cuộc sống của các em nhỏ ở nơi này. Một bác gái đã già, trạc ngoài sáu mươi
hỏi bọn tôi: - Các cháu định đi đâu? Tôi trả lời: - Bọn cháu đến làng trẻ em SOS ạ! Bác gái lại hỏi: - Các cháu là sinh viên tình nguyện à? - Vâng ạ! Anh bạn tôi bên cạnh nhanh nhảu đáp. - Thế hai cháu là sinh viên trường nào? Không chút ngần ngại, anh bạn tôi bảo: - Bọn cháu là sinh viên trường Đại Học Ngoại Thương ạ! Nói xong, anh bạn tôi có vẻ đắc ý lắm. Phải là sinh viên Ngoại
Thương hay Bách Khoa, Xây Dựng, Y Dược mới đáng mặt còn nếu khai ra là sinh
viên Văn Hóa thì cỏ vẻ cậu ta thấy xấu hổ. Rất nhiều bạn bè trong trường, trong
lớp của tôi có cùng một quan niệm tự ti như thế. Theo tôi, đấy là một quan niệm
sai lầm. Trường nào cũng có những nét đặc thù riêng của trường đó và sinh viên
học trường nào cũng có những năng khiếu, tài năng và thế mạnh riêng của mình
không việc gì phải ngại ngùng, xấu hổ khi nói ra mái trường mình đang theo học. Ngay lúc đó, tôi vội cải chính: - Không phải đâu bác ạ! Bọn cháu là sinh viên của trường Đại Học
Văn Hóa ạ! - Ngày trẻ bác từng là sinh viên trường Cán bộ văn hoá tiền thân
của Đại Học Văn Hóa bây giờ. Các cháu không việc gì phải xấu hổ vì mình học
trường Văn Hóa mà phải cảm thấy tự hào mới đúng. Đấy là một môi trường tốt, một
môi trường đào tạo cán bộ văn hóa bậc nhất của nước ta đấy. Lúc đó, trong tôi trào dâng một cảm xúc khó tả pha lẫn niềm tự hào
và trong đầu nhìn thấy một tương lai tươi đẹp đang đón đợi mình phía trước. Dù
sau này có đi đâu về đâu, tôi cũng luôn tự hào vì mình là sinh viên trường Văn
Hóa và sẽ luôn chỉ nói một câu: ”Tôi là sinh viên trường Đại Học Văn Hóa Hà
Nội” mỗi khi ai đó hỏi về thời sinh viên của mình. ------------------------------------ Bóng dáng một ngôi
trường Nguyễn Thị Thanh Vân - 06
------------------------------------ Nắng sân trường Nguyễn Thị Cúc - 07
Những sợi nắng mắc víu trên những tán bàng còn xanh lá, cây phượng
già lại sắp sửa một mùa hoa…ngày đuổi ngày trượt dài trên triền dốc, thoáng
chốc đã trở nên xa lắc lơ cái buổi đầu thu năm rồi, những tân sinh viên chân
ướt chân ráo với những bước e dè và đầy bỡ ngỡ, bước qua nơi cánh cổng trường
Đại Học này. Cũng như bao tân sinh viên khác, tôi – người chưa phủi sạch bàn
chân mình những thớ đất của nhà quê, mang theo cả nắng và gió từ xứ Quảng xa xôi
vượt gần nghìn cây số, cùng lên đường trên cuộc hành trình tìm về với giảng
đường Đại Học. Ở phía chiếc bóng đổ dài khi mặt trời gọi ngày xuống núi chiều
nay, tự dưng nơi ánh mắt veo trong của tôi bỗng neo đậu lại cái hình ảnh về
buổi ban đầu ấy. Nó không phải là” ngày đầu tiên đi học” không úp mặt khóc sướt
mướt trên vai mẹ, ánh mắt sợ sệt…Mà trong lòng dậy lên một niềm vui, một thứ
niềm vui mà mãi đến sau này tôi cũng không thể gọi thành một cái tên cụ thể nào
được, chỉ biết nó thật lạ, thật khó tả và… thật khó để quên. Một chút ít bỡ
ngỡ, một chút ít xao xuyến đó đã khiến tôi thêm chút ít lo lắng. Điều khác biệt
đầu tiên mà tôi cảm nhận được khi đặt bàn chân xuống nơi đất Hà Nội phố này là
giọng nói. Một người miền Nam Trung Bộ như tôi thật sự cảm thấy lạc lõng giữa
dòng người đang nói với nhau bằng giọng của miền Bắc. Liệu rồi đây, trong những
mối quan hệ hằng ngày, những cuộc xã giao, những giờ lên lớp…khoảng cách của
tôi và họ có xa như cái khoảng cách gần nghìn cây số Quảng Nam tôi với Hà Nội
không ? Tôi có mãi lạ lẫm như cái giọng của người Nam Trung Bộ tôi với giọng
Bắc của họ không?... Những hoài nghi rất chính đáng và cũng rất thành thực phải
không các bạn !? Ngày ấy, tất cả những điều đó chỉ biết nằm cuộn tròn thành một
dấu chấm hỏi trong tâm thức riêng tôi. Tôi hy vọng ở thời gian, hy vọng ở một
miền đất ấm tình người, ở một ngôi trường nơi đã và đang tiếp tục ươm những mầm
xanh và đặt nền móng cho một thế hệ sinh viên chúng tôi, hy vọng ở những tấm
lòng giàu yêu thương của các thầy các cô, ở sự thân thiện của những sinh viên
cùng gặp nhau dưới một gia đình lớn-mái trường Đại Học này để giúp tôi xóa bỏ
đi những khoảng cách, những rào cản trước tất cả những thứ mà với tôi cũng như
những tân sinh viên khác đều là mới lạ. Đi qua một mùa thu, đi qua một mùa đông và những ngày xuân cuối
cùng, giờ đây, sân trường tôi đã bắt đầu những ngày nắng hạ. Kỉ niệm về buổi
ban đầu ấy đã chỉ còn là dòng hoài niệm của ngày hôm qua trong những trang nhật
ký tôi viết. Dấu chấm hỏi cuộn tròn thuở ấy trong tôi, cuối cùng cũng đã được
bung gỡ bằng chính những ngày tháng tôi sống nơi kí túc xá này.Những ánh mắt
đầy thân thiện mà tôi nhận được mỗi ngày, những sự quan tâm từ cái điều nhỏ
nhất- một cuốn sách, một xấp tài liệu, một quyển giáo trình để lên lớp, một bát
cháo hành nóng lúc cuộn mình trên giường bệnh, một gói mì tôm lúc đọc sách nửa
đêm… tất cả, tất cả đã vượt ra khỏi ranh giới của tình đồng hương để thành một
chất keo vô hình, gắn kết những con người, những sinh viên dưới mái trường này. Một chiếc áo ấm của cô giáo tôi trong mùa đông vừa rồi đã cho lòng
tôi một cảm giác thật ấm áp. Dường như, tôi cảm thấy cái Tôi trong tôi đã rời
chân đi tự bao giờ rồi và tìm đến được với cái Chúng Ta. Những nhịp tim hôm nay
đã thật sự đồng điệu. Chưa bao giờ tôi thấy yêu tiếng Quảng quê mình đến thế và
cũng chưa bao giờ tôi thấy giọng nói của những con người xứ Bắc này quen thuộc,
gần gũi và đầy truyền cảm đến như thế. Vậy là tôi đã có thêm một quê hương thứ hai từ khi bước chân đến
học ở ngôi trường này, để cho tôi yêu, để cho tôi nhớ trong những ngày tôi về
nơi quê nhà ăn tết hay trong kỳ nghỉ hè sắp đến; một quê hương để tôi lưu luyến
và đầy tiếc nuối khi mùa hạ cuối cùng tôi còn được lên giảng đường với thầy cô,
với đám bạn đã cùng tôi đi qua quãng đời sinh viên với những buồn - vui, những
góc trời riêng tư, xa xôi một thời. Những áp lực, những rào cản đã dần vơi đi
và dừng lại ở phía”không ranh giới”. Tôi đã có một mùa đông”không lạnh”bên bạn
bè tôi- những người bạn mà trước đây vài tháng đã chạy trốn những ánh mắt trong
một lần nào đó vô tình chạm nhau, bên những con người tôi gặp hằng ngày dưới
mái trường này, trong lòng Hà Nội phố. Tôi đã không còn thói quen muốn trở về nhà trong những ngày nghỉ
cuối tuần nữa… Những vệt nắng cuối cùng đã ngủ vùi trên những phiến lá si. Kết
thúc một ngày với những bộn bề sách vở, với những lo lắng nơi giảng đường, ngồi
trên hàng ghế đá trong sân kí túc, lặng đếm bước chiều đi, thả lòng mình trôi
về những miền suy nghĩ miên man theo vòng xoay của quả cầu ai tung trên sân.
Ngày mai, mỗi cái Tôi trong cái Chúng Ta sẽ phải làm gì để góp thêm vào mốc son
50 năm của ngôi trường ĐH này. 50 năm- xây dưng, 50 năm- phấn đấu và trưởng
thành. 50 năm- của bề dày truyền thống và thành tích…? Còn 50 năm thứ hai thuộc
về thế hệ sinh viên tôi và các bạn. Những lo lắng không định hình lại bắt đầu
đan ngập những sợi mắt veo trong. Những ngày tháng nơi giảng đường lắm buồn vui và cũng thật nhiều
những lo toan, trăn trở, làm sao có thể giấu nổi sau bao nhiêu thanh âm khúc
khích mỗi lúc tan trường về!?! Một chút nắng còn rơi rớt lại, một chút gió ở phía chiều tàn… cố
níu gọi… ngày đi... ------------------------------------ Văn hóa trường tôi Phạm Phường - 08 Cái nôi nuôi dưỡng bao người lớn khôn Những trang lịch sử vàng son Năm mươi năm ấy mãi còn vẻ vang Trường tôi đẹp đẽ, khang trang Phát huy truyền thống vững vàng đi lên Ơn thầy cô mãi không quên Như dòng nước mát suối nguồn chảy ra La Thành đô hội phồn hoa Vang danh bốn cỗi bao la đất Rồng Trời cao, sông rộng mênh mông Ngàn năm bờ cỗi lại càng uy linh Nước non biết mấy ân tình Bao người ngã xuống hy sinh cho đời Anh hùng hào kiệt muôn nơi Về đây hội tụ dựng nơi Kinh kỳ Ngàn năm nay đã trôi đi Đài Nghiên, Tháp Bút vẫn ghi lên trời Dù cho đi đến muôn nơi Mái trường yêu dấu sáng ngời trong tim. Chỉ một cú click chuột đơn giản, hãy tham gia bình chọn cho bài viết hay nhất của cuộc thi tại Diễn đàn Sinh viên Trường Đại học Văn hóa Hà Nội và đăng ký là thành viên của HUCF. http://diendan.huc.edu.vn/showthread.php/b-nh-ch-1380.html?t=1380 Ban tổ chức cuộc thi “TÔI YÊU MÁI
TRƯỜNG VĂN HÓA” Admin3 Lượt xem: 3311 |
Tiêu điểm
Xem nhiều
|