Vua Hàm Nghi - một họa sĩ (I)VNN- Sau khi đăng tải bài viết “Sống gửi thác về- một nhân
vật lịch sử”, Thư Hà Nội chúng tôi nhận được bản dịch của PGS. TS Vũ Thanh
(ĐHSP Hà Nội), dịch bài viết của GS. TS N.L. Nikulin, nhà Việt Nam học nổi
tiếng người Nga gửi trước khi ông mất, cung cấp thêm một số tư liệu về vua Hàm Nghi.
Thư Hà Nội xin trân trọng đăng lại bài viết, để bạn đọc hiểu thêm về vị vua yêu
nước mà tài ba này. Nguyên mẫu của một tác phẩm ![]() Vua Hàm Nghi - Ảnh tư liệu Khi có dịp đến thăm Huế, tôi đã lang thang rất lâu khắp Kinh
đô, khắp các cung điện, đền miếu, lăng tẩm kỳ bí. Ở đây tôi được thưởng ngoạn
một nền kiến trúc phức tạp, tinh tế, đẹp mê hồn, ngắm nhìn phong cảnh Huế tuyệt
vời từ cửa Ngọ Môn, hít thở thật sâu bầu không khí kỳ lạ của cố đô được hòa
quyện bởi hơi mát của biển và dòng sông Hương huyền diệu. Lòng đầy xúc động,
tôi đứng trước ngai vàng triều Nguyễn, ngẫm xem những ai đã từng ngồi trên
chiếc ngai vàng này, và đặc biệt tôi nghĩ về một người trong số họ, một con
người rất đỗi tài năng và có một số phận không bình thường. Tên tuổi ông không chỉ gắn liền với những sự kiện lớn lao
trong lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng của nhân dân Việt Có thể nói, từ nửa cuối thế kỷ XVIII, các nhà văn Nga đã bắt
đầu quan tâm ngày càng nhiều đến các quốc gia phương Đông và nền văn hóa của
họ. Chính vì vậy mà suốt thế kỷ XIX, nền văn hóa Nga, ở mức độ nào đó, đã trở
nên giàu có màu sắc thẩm mỹ hơn nhờ nắm bắt được một cách nghệ thuật thực tại
của các nước phương Đông, cùng với nền văn hóa và nghệ thuật của họ, trong đó
có Việt Nam, mặc dù sự tiếp xúc với Việt Nam là rất ít. Nhưng các nhà văn Nga
vẫn luôn quan tâm đến nỗi đau tinh thần của nhân dân Việt Tôi đã được xem một tác phẩm của nền văn học Nga, in năm
1903, viết về vấn đề này. Nguyên mẫu của tác phẩm là một nhân vật lịch sử.
Người ta còn lưu giữ được chân dung thật của ông. Tấm ảnh cũ chụp một người
trong trang phục truyền thống của các nho sĩ Việt Trong giai đoạn lịch sử hết sức cam go, khi đất nước Việt
Nam của ông đang nằm dưới ách thống trị của bọn thực dân, năm 1884 ông lên ngôi
vua khi mới 13 tuổi, trước ông, chỉ trong một thời gian ngắn, đã có hai ông vua
trẻ bị truất quyền. Có tư tưởng phản kháng chính quyền thực dân, nhà vua lập
tức trở thành người đứng đầu phong trào khởi nghĩa Cần Vương yêu nước. Bọn thực dân tìm cách sát hại ông. Khi ông trốn vào vùng
rừng núi chúng đã truy lùng ông ráo riết. Cho tới năm 1888 nhà vua bị bắt do có
kẻ phản bội. Chúng đưa ông đi đày ở tận Bắc Phi - Angiêri. Và tại đây, theo nhà
Việt Nam học người Nga V.V. Remartruc, mùa xuân năm 1902, trên đường về Nga, nữ
văn sĩ Tachiana Lvôpna Sepkina-Kupernhic đã gặp vị vua Việt Nam đang bị lưu đày
- Hàm Nghi. Các tài liệu lịch sử hiện còn lưu trữ cũng đã xác định điều này. Nữ văn sĩ 28 tuổi này, đến thời điểm đó rất được công chúng
của đất nước mình ái mộ với tư cách là một cây bút hấp dẫn, có học vấn. Bà có
một tình yêu tha thiết với sân khấu và văn học. Bà tán đồng những tư tưởng tự
do, dân chủ của thời đại mình. Tachiana Lvôpna có tư chất nghệ sĩ, đầy sức
sống, rất tài năng, nổi bật bởi sự cần mẫn phi thường, thông thạo nhiều ngôn
ngữ châu Âu. Thiếu bà khó có thể hình dung được lịch sử sân khấu Nga nửa
đầu thế kỷ XX. Sân khấu là vận mệnh của bà. Cụ cố của bà là nghệ sĩ Nga vĩ đại
M.C. Sepkin. Từ thời thơ ấu Tachiana Lvôpna đã hít thở bầu không khí của
nhà hát. 18 tuổi bà đã là tác giả vở kịch Bức tranh mùa hè được dàn dựng
ở Maxcơva trên sân khấu của Nhà hát Malưi danh tiếng vào năm 1892. Sau đó tiếp
tục là những vở kịch khác của bà. Từ 1894 cho đến cuối đời nữ văn sĩ đã
dịch ra tiếng Nga nhiều vở kịch của các nhà viết kịch phương Tây như Sêcxpia,
Lôpơ đơ Vega, Môlie, Gônđôni, P.B. Seriđan và nhiều tác giả khác. ![]() Matxcơva - Ảnh: Corbis Bà có cuốn du ký hai tập mang tên Những bức thư từ phương
xa (1903-1913) viết về những chuyện kỳ lạ ở nước ngoài. Nguyên mẫu của nhân
vật trong một truyện ký ở tập I là vua Hàm Nghi. Truyện có nhan đề Hoàng tử
Ly Tdong ( mà không phải Hàm Nghi), người mà trong các thư từ trao
đổi, Tachiana Lvôpna và những người quen của bà gọi là Hoàng tử An Nam, hoặc
theo kiểu Pháp: Prince d’ Annam. Trong phần đầu tác phẩm của mình, Sepkina-Kupernhic đã phủ
lên nhân vật một bức màn cổ tích lãng mạn, đôi chỗ bà phải lược bỏ những chi
tiết có thật. Đối với nữ văn sĩ thì chân dung tâm lý của nhân vật là quan trọng
hơn; từ đây để bảo vệ họ, tên thật được thay thế bằng những cái tên hư cấu như
trong trường hợp Hàm Nghi. Sự thay đổi tên tuổi còn có thể giải thích bằng lý
do tránh sự kiểm duyệt. Có thể thấy rõ rằng - khi đối chiếu các sự kiện trong cuộc
đời Hàm Nghi và nhân vật trong truyện ký của Tachiana Lvôpna như: nơi tù đày,
biệt thự cách không xa thành phố Angiê, tài năng nghệ sĩ, sự quan tâm đến học thuyết
Nho giáo v.v..., và rằng trong tác phẩm của bà còn lưu giữ rất nhiều diện mạo
tinh thần và vóc dáng thực sự của Hàm Nghi - truyện ký đã dựa trên cơ sở tài
liệu thuần túy và nhân vật hoàn toàn đồng nhất với Hàm Nghi. Nữ văn sĩ đã vẽ nên bức tranh với những đặc điểm của đất
nước Việt Nhân vật truyền thống của truyện cổ tích thần kỳ thường là
các hoàng tử, thế tử, mà không phải là vua, càng không phải là những ông vua bị
hạ bệ. Theo tinh thần của truyện cổ tích, việc xâm lược của bọn thực dân trên đất
nước của hoàng tử đã được kể lại: “Vào một buổi sáng bất hạnh xuất hiện
những người phương Tây cùng với vũ khí sáng lòa và những viên đạn thảm khốc,
chúng đem lại sự hủy hoại.” (Sepkina-Kupernhic, tr.392). Tiếp theo, tính cổ tích của truyện bị vi phạm bởi việc kể
lại một cách chân xác những sự kiện lịch sử có thực: “Chàng bị bọn thực dân
bắt và bị đưa đi đày. Theo sự lựa chọn của những ông chủ mới của đất nước chàng
- trên ngai vàng của cha ông chàng đang ngự trị những bóng ma câm lặng, - còn
chàng thì bị giữ làm con tin vĩnh viễn, suốt cuộc đời.” (Sepkina-Kupernhic,
tr.392). Nếu đó đúng là truyện cổ tích thì có lẽ đây sẽ là một câu chuyện cổ
tích thật khủng khiếp. Buộc phải dời khỏi quê hương mình, hoàng tử bị đưa đi
đày ở Bắc Phi: “Ở đó là Tổ quốc chàng; còn ở đây là bậc thang để đi đến nấm
mồ.” (Sepkina-Kupernhic, tr.396). Câu chuyện cổ tích của Tachiana Sepkina-Kupernhic kết thúc
bằng những tình tiết chân thực : “Dáng dấp nhỏ bé của hoàng tử (chàng xuất
hiện giữa chúng tôi, giữa những bạn bè chung) trong bộ trang phục nửa Âu nửa Á,
ngay lập tức đã lôi cuốn sự chú ý của tôi. Chiếc khăn xếp màu trắng trùm trên
mái tóc đuôi sam, chiếc áo dài màu đen với ống tay áo rộng buông xuôi được lót
bằng lụa tơ tằm màu xanh tươi (màu xanh của quê hương chàng); nước da vàng ngăm
đen mang sắc màu của chiếc ngà voi lâu năm; còn rất buồn và rất thông minh là
đôi mắt đen hơi xếch lên phía thái dương; tay và chân chàng nhỏ nhắn - Tất cả
điều đó khiến tôi nghĩ về một bức tượng quý giá, được chạm trổ bằng bàn tay tài
hoa của một nghệ sĩ phương Đông” (Sepkina-Kupernhic, tr. 394). Tất nhiên, chiếc khăn xếp màu trắng là màu quốc tang. Hàm
Nghi không dùng để che mái tóc đuôi sam, mà che búi tóc truyền thống mà các nhà
nho Việt Tới thời gian của cuộc gặp gỡ này, vua Hàm Nghi đã thông
thạo tiếng Pháp. Khi đến Angiêri, trong lúc bị cưỡng bức đi đày, thời gian đầu
ông đã định sống thu mình lại, chính xác hơn là cách ly hoàn toàn với thế giới bên
ngoài. Cách sống này không chỉ là thái độ cực đoan của tuổi trẻ mà trước
hết là của sự khó chịu với những gì liên quan tới thực dân, tới “bọn Tây”. Cùng với điều đó, Hàm Nghi còn giữ lại cho mình nhiều thói
quen như khi còn sống trong cung đình Huế. Nữ văn sĩ Nga đã dẫn ra tình tiết
sau: bên cạnh hoàng tử luôn có hai người trẻ tuổi từ các gia đình trí thức Việt
“Họ
đi lại nhẹ nhàng dường như không có tiếng động trên những chiếc đế giày màu
trắng. Còn khi hoàng tử quay về phía họ hỏi bằng tiếng mẹ đẻ, họ trả lời rì rầm
chỉ đủ để nghe, giống như tiếng của những chiếc chén trà Trung Hoa nhỏ nhắn chạm nhau và ngân
vang trên khay nước.”
(Sepkina-Kupernhic, tr. 400). Ở đây, nữ văn sĩ đã ghi nhận cung cách tinh tế,
lịch thiệp, tôn kính của giới quý tộc Việt Nam với nhà vua, mặc dù họ đang ở
tại nơi tù đày của bọn thực dân. Rõ ràng, lúc đầu vua Hàm Nghi đã chối từ việc học tiếng
Pháp, tiếng của “bọn Tây”. Nhưng ông nhanh chóng thay đổi quan điểm của mình.
Ông quan tâm đến văn hóa châu Âu, say mê âm nhạc, và điều cơ bản nhất - ông hết
sức yêu thích hội họa. Hơn nữa, hội họa trở thành niềm ham thích của ông, nuôi
dưỡng cuộc đời ông, thành nghề nghiệp của ông. (Còn nữa)
Lượt xem: 1819 |
Tiêu điểm
Xem nhiều
|