Nghĩ về phương pháp nghiên cứu tư tưởng Hồ Chí Minh
Đây là những suy ngẫm nghiêm túc song không thể tránh khỏi những thô thiển, xin mạnh dạn nêu lên để trao đổi. ![]()
Tư
tưởng Hồ Chí Minh có sự bình thường sau khi đã trải qua sự cao siêu; có
sự giản dị sau khi đã trải qua sự phong phú, đa dạng, phức tạp; cụ thể
sau khi đã trải qua trừu tượng ; mộc mạc sau khi đã rất tinh tế; đạm,
rất đạm sau khi đã rất nồng; khiêm nhường sau khi đã từng trải để rất
biết người, biết mình. Vì vậy, đơn giản hóa, tầm thường hóa, dung tục
hóa, hoặc ngược lại rắc rối đến cầu kỳ, phức tạp, đi sâu vào tầm chương
trích cú, tìm sự phong phú ở cái rậm rạp, xô bồ trong cách nghiên cứu
tư tưởng Hồ Chí Minh thì rồi dù vô tình hay cố ý cũng đều không dẫn đến
cách nắm bắt và tiếp nhận cái cốt lõi của tư tưởng Hồ chí Minh. *Chú
ý đến biểu hiện ấy trong phương pháp luận nghiên cứu về tư tưởng Hồ Chí
Minh cũng là chú ý đến sự gặp gỡ thú vị của phong cách Hồ Chí Minh với xu thế hiện nay
của khoa học và của đặc điểm trí tuệ của thời đại là tổng thể h óa
trong đa dạng, chứ không chỉ là chuyên biệt hóa ngày càng sâu, càng
tinh vi khi đi sâu vào phân tích cụ thể mà thiếu sự tổng hợp.
*
Nghiên cứu về tư tưởng Hồ Chí Minh phải là sự nghiên cứu rất hiện đại,
chứ chỉ dừng lại phương pháp liên ngành như đã từng có trong nửa cuối
thế kỷ XX thì chưa đủ và đã bị vượt qua. Phương pháp phân tích cụ thể
quá sẽ thành ra chi li, dẫn đến phân tán. Tuy rằng đi sâu vào từng lĩnh
vực của tư tưởng Hồ Chí Minh thì cần thiết, song chưa đủ. Cách nghiên
cứu tư tưởng Hồ Chí Minh có triển vọng nhất đó là một, nhất quán trong đa dạng, tổng thể hóa trong phong phú. Với phương pháp luận đó thì có thể sẽ tìm ra và nhấn mạnh không nhiều, nhưng lại có sức khái quát lớn. *Tư
tưởng Hồ Chí Minh là chân thực. Bởi vậy, vấn đề là phải làm sao phát
hiện được, tiếp nhận được tư tưởng Hồ Chí Minh trong sự chân thực đó.
Trong những thiên lệch cần phải tránh thì trước hết phải tránh sự “tụng
ca”, “vĩ nhân ca”. Không nên và không thể cộng thêm cái gì vào tư tưởng
Hồ Chí Minh, vì tư tưởng ấy cũng chính là nhân cách Hồ Chí Minh. Mọi ý
định, cho dù là thiện chí muốn thêm vào thì chỉ là trừ đi, và nếu Hồ
Chí Minh biết thì sẽ cười rằng “đừng vẽ rắn thêm chân”! Sự cường điệu
về chất, về mức là không trung thực, hoàn toàn không cần thiết, hơn
nữa, là có hại. Vấn đề là ở chỗ nhận cho ra đâu là nét đích thực của tư
tưởng Hồ Chí Minh thể hiện qua việc làm, qua cách sống, qua lời nói,
qua bài viết, qua cơ đồ, qua sự nghiệp. Đừng cố tìm ở Hồ Chí Minh cái
gì cũng đều có, cũng đều “vĩ đại”, vì như vậy chính là xuyên tạc, hạ
thấp tư tưởng Hồ Chí Minh. *Kế
thừa, vận dụng và phát triển tư tưởng Hồ Chí Minh không phải là sự nâng
niu, bảo quản như bảo quản một di vật quý trong bảo tàng. Kế thừa là vận dụng và phát triển.
Vậy thế nào là kế thừa và vận dụng đúng đắn tư tưởng Hồ Chí Minh trong
điều kiện hiện nay, điều kiện của dân tộc, của thế giới, của thời đại?
Đây là một khó khăn phức tạp và có thể tác động ngược lại đến việc nhận
thức tư tưởng Hồ Chí Minh. * Có một lập luận cho rằng :
hãy nghe thấy trong Hồ Chí Minh điều mà dân tộc ta cần nghe vào chính
lúc này. Hãy tìm thấy, làm nổi bật lên, học theo và thực hiện tư tưởng
Hồ Chí Minh điều mà dân tộc ta cần nhất vào lúc này với niềm tin rằng,
những cái đó đều có trong tư tưởng Hồ Chí Minh . Lập luận đó có cơ sở
đúng bởi vì, thường là vĩ nhân nào mà cốt lõi tư tưởng là vì con người,
dân tộc và loài người thì càng đa dạng và phong phú, càng chứa đựng
nhiều thông điệp cần thiết cho mọi thời đại, càng dễ vận dụng theo cách
lựa chọn trên. Vấn đề là, với sự tiếp cận này, sự chân thực có được với
niềm tin rằng đó là khách quan và khoa học đạt được đến đâu và đâu là
điểm dừng cần phải có? Những người phản bác lại lập luận đó thì cho
rằng, với cách ấy rất dễ chủ quan , tùy tiện gán cho Hồ Chí Minh những
điều mà mình muốn, mình đang trông chờ chứ không phải là trong tư tưởng
Hồ Chí Minh đã có những điều đó. Lúc này đang cần có tri thức và kinh
nghiệm về kinh tế thị trường thì cố đào cho ra trong tư tưởng Hồ Chí
Minh những điều ấy. Khi đất nước đang bị hút vào quỹ đạo của toàn cầu
hóa thì đã cố moi tìm chỗ này, chỗ kia rằng Hồ Chí Minh đã nói về toàn
cầu hóa và hội nhập hay chí ít cũng manh nha những tư tưởng ấy. Nếu làm
như vậy thì đúng là giả tạo và không biết đến điểm dừng. Lượt xem: 3060 |
Tiêu điểm
Xem nhiều
|